xich lo

Phượt quái

Tôi cũng không nhớ rõ là tôi rủ rê nó hay nó rủ rê tôi? mà mỗi lần 2 thằng tôi sáp lại là chỉ có một đề tài, đó là ngao du thiên hạ.
Vào thời điểm đó, sách về ngao du ký vòng quanh thế giới của các tác giả Đan Mạch quá ít. Nên chỉ trong một thời gian ngắn các quyển sách du lịch trên kệ sách của các thư viện trong thành phố, coi như tụi tôi đã đọc qua.
Những cuốn truyện đấy đã lôi cuốn chúng tôi vào mê hồn trận.Tiếp theo cuộc trò chuyện là phải lên phương án đi. Phải đi để trải nghiêm những thú vị xung quanh ta, phải đi để tận mắt hưởng những cánh đẹp trên thế giới, phải đi để mở to tầm nhìn eo hẹp của mình…..
Sách ba lô lên, rồi phía dưới chỉ có đôi dép mà đi, đó là không phải phương án của tụi tôi. Tụi tôi đi là để hưởng thụ, chứ không phải đi để cầy ra tiền cho chặn đường kế tiếp.
Di chuyển bằng máy bay mắc, nên cần phải hạn chế, chỉ bay qua những vùng hoang vắng khi cần thiết. Vé máy bay vòng quanh thế giới tuy rẻ, nhưng phải lệ thuộc tuyến đường bay của hãng hàng không đó và thời gian.
Đi bằng xe gắn máy cũng bất tiện và mắc, giấy tờ hải quan phức tap… Vậy đi xe đạp là thượng sách, vừa túi tiền và vấn đề vận chuyển sang các lục đia khác rất dễ dàng. Trong khi đó cả 2 chúng tôi không phải dạng đa mê xe đạp. Nó ngẫu nhiên trở thành phương tiện vận chuyển của 2 thằng tôi mà thôi.
Tôi đảm nhận viêc tìm cho ra 2 chiếc xe đạp còn anh bạn tôi lo những vấn đề khác, như: bếp nuc, túi ngu, lều, túi xe đạp…..
Ơ Châu Âu, Đan Mach và Hòa Làn chắc là 2 xứ xở mà không có đồi núi, nên người dân tham gia đạp xe đạp với môt tỷ lệ khá đông. Họ chỉ dùng xe có vài năm, khi xe gần cũ và có vấn đề là họ vứt đi, vì đi xe mới còn rẻ hơn chiếc xe hay bị ho. Đối với tôi chuyện đi lượm những chiếc xe ấy, tháo gỡ đầu gà bên này rồi mượn cái đùi vịt bên kia, để lắp ráp thành 2 chiếc xe, là một vấn đề qua dễ dàng. Rác bọn tư bản coi thế mà ngon lắm.
Chúng tôi thừa biêt trong chuyên đi, phải có những giai đoạn nản chí. Vì thế không nên ràng buộc mà cần phải có sự thoải mái, chúng tôi đi không tới mục tiêu cũng không sao. Thế là 2 thằng tôi chọn cách đi tự do. Đi những tuyến đường mình thích, tránh những nơi văn hóa khích, tránh những nơi khí hậu khắc nhiệt, tránh những nơi hoang vắng, tránh những nơi chiến tranh, tránh những nước tư bản (chi phí cao)….
Thế là chúng tôi ngồi chung nhiều đêm, để vẽ ra một hướng đi từ phía Bắc Âu, vòng vo qua các nước Đông Âu cũ, rồi xuống tới Istanbul, đến lúc đó chúng tôi sẽ có 2 phương án. Một là đi tiếp qua Châu Phi, hai là bay về Đông Nam Á. Đến đó chúng tôi mới tính tiếp, vì tình hình an ninh bên phía Bắc Châu Phi thay đổi mỗi ngày.
Vấn đề còn lại là tiền và ngày tháng lên đường. Đối với 2 thằng tôi, đồng lương xã hội cũng đủ dư giả cho 2 thằng để thực hiện giấc mơ.
Các bạn bè đực rụa của chúng tôi thời ấy thì lo kéo cày, lo cho có đươc cái bằng lái, lo cho có được chiếc xe hơi (một trong những phương tiện mạnh để thu hút phé yếu, đến ngày nay tụi nó vẫn phải kéo cày)…. Hai thằng tôi lại sống hoàn toàn khác họ. Cả 2 thằng tôi đều dày kinh nghiệm phiêu bạt giang hồ. Chúng tôi đã học được cách làm sao cho đồng tiền dãng nở ra. Đơn giản là xài tiền ở những nước chậm phát triển. Vấn đề không phải là cách kiếm tiền mà là tư cách xài tiền.
Chúng tôi bàn bạc về cuộc hành trình vào mùa đông và không hề cho ai biết tới, hạn chế sự ngăn cản hay bàn ra. Khi mùa xuân tỏa ấm đến bầu trời Bắc Âu, đã đến lúc chúng tôi làm bữa tiệc nhỏ để chào bạn bè.
Khởi đầu cuốc hành trình, 2 người bạn thân khác của chúng tôi, chở chúng tôi xuống bến phà Fåborg, cách nơi chúng tôi ở 45 km. Chúng tôi sẽ đi phà qua bên phía Bắc Đức. (thời nay tuyến phà này đã bị quên lãng nhiều năm rồi).
Cuộc khởi hành trên yên ngựa sắt đầy thú vị của chúng tôi, bắt đầu từ Kiel.
 

xich lo

Phượt quái

Để lần mò từ bến phà để ra đến con lộ cái cũng là một sừ gian nan. Vì nơi đây họ chỉ thiết kế các tuyến đường dành cho xe hơi, mà tốc độ chạy xe bên Đức thì chăc nhiều người cũng biết rồi đó, vèo, vèo...
Đạp xe chung trên những tuyến đường này làm cho nhiều người lái xe, họ cảm thấy khó chiu vì thiếu an toàn, cũng 1-2 trường hợp chúng tôi bị bóp còi.
Ra được đến lộ chính rồi thì rất thoải mái. Ở phía Bắc nước Đức cũng như Đan Mạch, hệ thống đường dành riêng cho xe đạp phải nói là thật tuyệt vời. Dọc theo con lộ đường làng, 2 bên đường là 2 tuyến đường riêng dành cho xe đạp, với bề ngang rộng hơn cả giang tay, được phân cách với con lộ bằng đường mương dẫn nước.
Đạp trên đường như thế này, chúng tôi cảm thấy an tâm hơn lúc nãy, cơ hội xe ủn vao đít không còn sợ nũa. 2 thằng tôi bắt đầu thả hồn theo gió và hit thở bầu không khí mát mẻ của những ngày đầu xuân.
Chúng tôi xuất phát sau ngày nghỉ lễ Phục Sinh, nên ngoài đường vắng xe lắm. Trên tuyến đường dành riêng cho xe đạp, nhìn hi hút phía trước, cũng chẳng thấy con ma nào. 2 thằng tôi tha hồ lạng lách, rồi thay nhau đạp trước để cảng gió cho thằng sau. Bao nhiêu ngày tính toán, suy nghĩ, giờ nay đã trở thành sự thật, cho chúng tôi một cảm giác như 2 con chim được phóng ra khỏi chuồng.
Vì tôi to con hơn, nên tôi phải xung phong xí chiếc xe đạp có thêm 2 cái túi phía trước. Xe tôi còn được trang bị thêm cái đông hồ đo km, một thiệt bị văn minh, mới xuất hiên trên thị trường vào thời ấy. Hai chiếc xe tôi lắp ráp được là 2 chiếc xe cuộc, loai bánh nhỏ với 12 số, đạp nhẹ tưng, phóng vi vút trên đường.
Cảnh 2 bên đường vào mùa này chắng có gì đẹp cho lắm, chỉ là những cánh đồng có hoang, những cánh đồng mới cầy, mới gieo mạ và rừng.
Buổi dừng trưa hôm nay là núp cái gió lạnh dưới cái chòi chờ xe buýt ven đường. Chúng tôi dùng lại những cái bánh sandwich đã được kep thịt mà con dư lại từ bữa tiệc hôm qua.
Ngồi nghỉ lâu gió cũng thấm lạnh người, nên ăn xong miếng bánh mì, uống xong tách trà ấm, 2 thằng tôi lại dọn dẹp bãi chiến trường và cuốn gói lên đường.
Chúng tôi đạp một mạch khỏang hơn 1 tiếng gì đó, 2 thằng tôi có cảm giác là 2 miếng sandwich lúc nãy, bốc bà nó hơi từ lúc nào rồi. Thế là chúng tôi phải tấp xe vào bên một mé rừng, để núp gió, cho anh bạn tôi đảm nhiệm về viêc nấu nướng. Còn tôi với kinh nghiệm một khóa hóa đạo và học xong khóa kỹ năng căn bản hàng hải.Tôi đọc bản đồ và định hướng phương hướng tốt, tôi đảm nhân vai trò hoa tiêu.
Bữa cơm xế trưa hôm nay là ngoài dự định, chúng tôi đã ăn quá tiêu chuẩn mình mang theo. Thôi chuyện đâu còn có đó, bây giò cái bao tử phải no, mới đạp tiếp được
Theo dự định, chúng tôi đạp đến một ngôi làng nhỏ, có nơi tá túc cho chúng tôi qua đêm. Lúc này mới xế chiều mà bàu trời Bắc Âu đã tối sập. Chúng tôi đã quên đổi tiền lức dưới bên phà, bây giờ làm sao đây? Hầu như lúc này các shop trong làng đã đều đóng cửa? mà có tiền bố đâu, mà chợ với búa?
Nhân viên của nhà nghỉ cho chúng tôi biết, là họ chỉ phục vụ mỗi bữa sáng cho khách thôi.
Cứ uống trà hoài, chẳng giúp gì cho cái bụng đói cồn cào, ngủ sao mà được? thế là 2 thằng phải giở trò, bần cùng sanh đạo tặc. Đợi cho mọi người yên giấc, 2 thằng tôi mò xuống cantin, vơ được vài phong sô cô la và vài lát bánh mì.
2 thằng mò lại về phòng ngồi nhai ngấu nghiến. Chẳng ngon lành gì cả, nhưng thỏa mãn cho cái bao tử. Rồi sau đó 2 thằng tôi leo lên giường thăng cho một giấc thật sâu.
Cũng may tối hôm ấy chúng tôi có phòng riêng, chứ không thì mấy thằng Tây lại tưởng, có ai rước ông hổ về nhà.
 

xich lo

Phượt quái

Sáng hôm sau cả 2 chúng tôi chẳng thằng nào muốn bò ra khỏi giường. Nguyên cả người tôi sao mà mỏi mệt, rồi đau lưng, rồi ê ẩm mông đít…
Tôi thì chỉ muốn nằm tiếp, nhưng ráng nướng thêm vài phút sau, 2 thằng tôi quyết định phải bò ra khỏi giường.
Sau khi ăn sáng xong, hành lý cột đầy đủ lại lên xe, 2 chúng tôi lăn bánh ra khỏi cái ngôi làng bé nhỏ.
Leo lên xe đạp rồi, chúng tôi cảm thấy không còn mệt mỏi như lúc sáng nữa, mà cứ thế là đạp. Việc quan trọng sáng nay, chúng tôi phải dừng lại một tp. nho nhỏ nào ấy trên đường, để còn ghé ngân hàng đổi tiền.
Chúng tôi đã chọn một phương án, mà chắc là nhiều người cho là điên cuồng, đó là giữ tiền mặt theo người. Vào thời điểm đó, thuận tiện nhất, khi đi du lich là xài Travellers Cheque. Cứ mỗi lần dùng là phải mất tiền phí là 2 phần trăm, mà phải mua theo nhiều loại ngoại tệ (như D-mark thuận tiện và được giá ở Châu Âu, $ lại thuận tiện ở những nước chậm phát triển), chưa kể giá đổi của ngân hàng, luôn là thấp hơn với giá chợ đen. Ngoài ra cũng hơi bất lợi thế là khi đi ngang qua những ngôi làng nhỏ, họ ít khi dùng loại Travellers Cheque này (cũng vào thời điểm này credit card mới ra đời).
Tính ra số tiền mất mát ấy cũng khá lớn với chúng tôi, nên chúng tôi chơi trò mạo hiểm. Thêm một vấn đề nữa, đó là chúng tôi sẽ đi ngang qua rất nhiều nước, sẽ phải đổi nhiều lần ngoại tệ. Nếu không có sự tính toán kỹ, đôi khi đổi dư quá nhiều, khi ra khỏi ranh giới họ, chúng tôi phải đổi lại thêm một lần nữa và lại mất thêm một lần chi phí nho nhỏ. Chúng tôi phải làm mọi cách, để giảm mọi chi phí tối đa, như thế đồng tiền cúa chúng tôi mới dãng nở ra, cho phép chúng tôi thêm nhiều ngày lang thang đây đó.
Đoạn đường phía Bắc nước Đức khá bằng phẳng như ở Đan Mạch và lại yên tĩnh, nên viêc đạp xe không mấy là khó khăn cho lắm. Chúng tôi cũng quá hên với thời tiết, những ngày khởi hành toàn là gặp, những ngày ít nắng và gió hiu hiu mát. Cứ đạp 15-20 km gì đấy, khi cảm thấy mệt, là chúng tôi nghỉ. Đến trưa sau khi ăn uống xong, là phải phi một giấc, thả hồn theo mây gió, rồi mới lại đạp tiếp.
Chúng tôi hạn chế không đạp ban đêm và bằng mọi cách đến chiều là phải tìm được một điểm nghỉ qua đêm. Chiều nay hên quá, gặp được một trại camping mà họ mở của, ngay ngoài bìa của một tp. nhỏ. (Thường ở phía Bắc Châu Âu, vì thời tiết lạnh và ít khách. Rất ít camping, họ mở cửa sau dịp Phục Sinh). Ở Camping sẽ giúp chúng tôi giảm được chi phí đáng kể, hơn là ở nhà nghỉ.
Trưa hôm ấy vì lo sợ chúng tôi mất sức, tôi đã chia cho anh bạn tôi, mỗi người chỉ ngậm một lát sâm đất nho nhỏ, loại rẻ tiền nhất mà mẹ tôi mới mua ở VN về (15 nghìn 1 hộp nhựa nhỏ). Chỉ có thế thôi, cả 2 thằng tôi nguyên đêm không thể tài nào ngủ được, trong khi ấy người lại không cảm thấy mệt mỏi gì cả.
Ngủ không được chúng tôi chỉ mong đợi đến trời hừng sáng, để cuốn gói, rồi lại tiếp tục cuộc hành trình hướng về Lubeck.
Lubeck là một trong những thành phố cảng loại lớn của nước Đức, nhưng với chỉ có trên 200.000 dân số.
Lâu đài của Lubeck, được gọi là kiến trúc Brick Gothic, được UNESCO xếp hạng vào danh sách World Heritage Site.
Trước đây vùng đất này thuộc quyền sở hữu của Đan Mạch.
Chúng tôi chỉ đạp ngang qua lâu đài và chỉ liếc nhìn một chút. Trong chuyến đi của chúng tôi, chúng tôi không muốn đặt nặng về vấn đề lịch sử. Chúng tôi chỉ chú tâm về văn hóa hiện tại. Chúng tôi thích tham quan chợ búa, nhìn nhận cách họ sinh hoạt hàng ngày, nhìn họ đút cái gì vào mồm họ…..
 
Last edited:

xich lo

Phượt quái

Theo tôi nhớ không lầm, ranh giới giữa Tây và Đông Đức cũ, nằm không xa mấy Lubeck. Đạp qua khu vực này, tôi chứng kiến cảnh vật có vẻ xa lạ hơn bên Tây Đức. Những tuyến đường dành riêng cho người đi xe đạp không còn nữa, tuy nhiên giao thông trên đường phố cũng vắng hơn. Phần lớn xe hơi bên đây được hưởng sái một thùng rác bự từ bên phía anh em tư bản: Opel, Ford, Volkswagen….
Tính nết của người dân cũng dễ gần gũi và cảm thông hơn, họ lái xe chạm chạp hơn, khi hỏi thăm đường, họ sẵn sàng dừng lại để hướng dẫn tận tình.
Ngoài cánh đồng, thỉnh thoảng tôi vẫn gặp đôi vợ chồng già, đang dắt ngựa cầy bừa (hình ảnh này tôi chỉ thấy trong những bức tranh dầu xưa của Đan Mạch, trên thực tế, thì tôi chưa thấy).
Làm quen với họ để xin nước thật là dễ dàng. Nhờ có học qua tiếng Đức hồi học phổ thông ở Đan Mạch, tôi cũng ráng bặp bẹ được vài câu, miễn sao họ hiểu là được rồi. Khi họ phấn khởi trả lời, phần nhiều tôi nghe được hết, mà có hiểu chi mô? Thế là kết hợp với động từ to quơ, ấy thế mà giúp tôi giải quyết được bao nhiêu công việc.
Về phần sinh hoạt chợ búa ở làng quê Đông Đức cũ, cũng nhẹ nhàng lắm. Vì không chuẩn bị chu đao cho vấn đề này, mà chúng tôi bị đói vào một buổi trưa ngày chủ nhật. Làm buổi trưa hôm ấy, chỉ có uống trà và nhai đường cục.
Hiện giờ thì tôi không có lưu giữ lại quyển sổ hồi ký nho nhỏ của tôi. Tôi không còn nhớ là chúng tôi phải mất bao nhiêu ngày mới đạp tới Berlin.
Một nửa thành phố Berlin chỉ 5 năm trước đây, còn bị bao bọc bởi một bức tường xung quanh, do bên Đông Đức trúng thầu. Vết tích của bức tường bị đạp đổ từ năm 1989, bây giờ không còn nữa, mà chuyện này không liên quan gì đến chúng tôi. Chúng tôi chỉ muốn vào khu trung tâm, coi họ có món gì lạ để đút vào mồm.
Nơi đâu chúng tôi cũng thấy những chiếc xe chuyên bán Doner Kebap. Sau này tôi mới có cơ hội tìm hiểu thêm từ những người bạn bên Tây Đức. Thì ra vào thời kỳ những năm sau Đệ Nhị Thế Chiến, nước Đức nằm trong hủy hoại và tan nát. Họ cần xây dựng lên những thành phố mới, chính vì thế mà họ cũng cần một số lượng lao động rẻ tiền từ phía Nam Âu. Nhiều thổ dân của Thổ Nhĩ Kỳ tràn qua Tây Đức để đảm nhận những công việc nặng nhọc mà người dân Tây Đức không thèm ngó ngàng tới. Một phần họ bị dụ qua bên Tây Berlin để ở giữ đất và còn được tài trợ thêm về vấn đề tài chính.
Thế là văn hóa ẩm thực Thổ đã gặp thời vận phát triển ngay giữa lòng Berlin. Bánh mì Doner Kebap tại Berlin ngon thiệt và theo một phong cách lai, để đáp ứng theo một thị trường mới. Tôi nhớ là chúng tôi mỗi thằng đã đớp đến 2 cái bánh, mới thỏa mãn. Lúc đó tôi đã nghĩ, làm thế nào mình mang món này về VN nhỉ? Và tôi cứ nghĩ nhưng vẫn chưa hành động được. Bây giờ ở VN thì có đầy, tôi đoán không nhầm, mấy bác VN cũng đã kopi được món này từ Berlin đây, nhưng cũng bị lai đôi chút.
Chúng tôi cũng muốn tìm cách gặp gỡ mấy bác lạo động xã hội của VN bị rớt lại để giao lưu. Nhưng gặp các bác ấy thì dễ, mà giao lưu lại khó. Vào thời điểm ấy mấy bác VN nổi tiếng về việc bán thuốc là lậu trên thị trường Đức. Cứ đến ngay cửa của mấy cái siêu thị mini dạng như Aldi chẳng hạn, thế nào cũng có một bác VC lắm la lắm loét mời hỏi khách có mua thuốc hay không? Có những khách có nhu cầu mua nhiều, là mấy bác ấy phóng vào bụi rặm, rồi lôi 2 cái túi đi chợ bằng bao ny lon ra, trong ấy đầy ấp các loại thuốc lá với đủ loại nhãn hiệu của thuốc lá Châu Âu.
Chúng tôi thử tiếp cận 2 bác, nhưng thấy mấy bác ấy bận rộn quá, nên chúng tôi không dám làm phiền tới mấy bác ấy nữa.
Chi phí cho một điểm qua đêm tại các tp. lớn của Châu Âu khá mắc, nên nhừng nơi cần tiết kiệm tiền chính là nơi đây. Cả một buổi chiều cho tới trời sập tối, chúng tôi mới tìm được một nơi tá túc khá yên tĩnh, ngoài bìa thành phố, gần khu mấy nàng bán hoa ven đường.
Hên quá, lùng suc mấy vòng thành phố, chúng tôi mới tìm được một khu xây dựng rộng mà không có canh gác gì hết. Thế là lần đầu tiên trong những ngày qua, chúng tôi mới được từ chọn cho mỗi thằng 1 phòng.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi phải thức dậy thât sớm, để âm thầm biến khỏi cái thành phố rộng lơn này. Nhìn đồng hồ đo km ghi lại, hôm qua chúng tôi đã đạp được 150 km, cũng là kỷ lục đạp nhiều nhất trong ngày của chuyến đi.
 

xich lo

Phượt quái

Đêm ngủ bụi tại Berlin, chúng tôi tiết kiệm được khối tiền, tuy nhiên vào buổi sáng là phải chuồn sớm, trước khi bọn công nhân xây dựng, đến trò chuyện.
Rồi từ Berlin chúng tôi cứ đạp theo đường làng, thẳng hướng Cottbus và nhập cảnh vào Ba Lan tại cửa khẩu Forst.
Tôi không ngờ rằng thủ tục nhập cảnh tại nơi đây lại dễ tới thế. Chỉ chưa đầy 1 phút, họ đã đóng cho chúng tôi mỗi người một con dấu vào pasport và cho phép chúng tôi long bong trong nước họ cả tháng trời.
Ngay bên phía Ba Lan không khí rất là nhộn nhịp, một khu chợ trời khá tấp nập đang diễn ra trước mặt chúng tôi.
Lần này vượt ranh giới là có ít kinh nghiệm rồi, điều quan trọng nhất là tìm nơi đổi tiền. Sau đó là tìm những món lạ để đớp, rôi mua sắm thêm ít lương thực mang theo. Trong dịp này, tôi được thưởng thức món xúc xích tươi nướng của Ba Lan. Một loại xúc xích thơm ngon với những gia vị mà tôi vẫn chưa đoán ra. Ngoài ra đùi gà nướng họ bán tại chợ trời tôi cũng thích, họ cũng biết ướp gà với gia vị rồi với nướng (tôi thấy ở Đan Mạch hay bên Đức, thì họ chẳng biêt ướp gì cả). Khi khách hàng mua, khách cứ chỉ cái dù nào, họ mới đem lên cân và tính tiền theo trọng lượng. Món này ăn chung với bồ tạt vàng và bánh mì. Phải nói thời ấy bên các nước Đông Âu cũ, bánh mì họ làm còn tệ lắm. Làm tôi tưởng nhớ đến cái loại bánh mì, mà hợp tác xã bán cho dân mình vào thời bao cấp ấy. Đoạn đường đầu thuộc lãnh thổ của Ba Lan cũng khá nhiều đồi núi, mà từ ngày rời Đan Mạch đến giờ, chúng tôi không có ngày nghỉ. Nên khi đạp tới một cái làng nhỏ, thấy họ có hệ thống đường rày xe lửa tới Wrocslaw. Hai thằng tôi chọn phương án công tử bột.
Nhân viên đường sắt của Ba Lan họ vui vẻ và nhiệt tình vô cùng, nhưng họ lại không biết nói tiếng Anh hay tiếng Đức. Làm tôi phải vẽ trên tờ giấy: dấu mũi tên đến Wrocslaw, rồi vẽ tiếp hình 2 thằng que diêm+2 chiếc xe đạp=? tiền tệ Ba Lan thời ấy.
Đơn giản thế thôi là chúng tôi đã có 2 vé để xuống sân ga. Xe lửa của Ba Lan thời ấy không thể so sánh với xe lửa quê ngoại tôi, nhưng cũng sạch sẽ và rẻ bèo luôn.
Lâu ngày ở làng quê rừng rú, vào lại thành phố lớn làm cho chúng tôi hoa cả mắt. Tôi chưa kịp định hướng mình đang ở khúc nào khu nhà ga? để mò ra cái Hostel gần đó, thì có một anh trai đứng tuổi, đến gần chúng tôi chào hỏi bằng tiếng anh và anh ấy muốn giúp cho 2 kẻ ngơ ngác chúng tôi.
Thật là quá bất ngờ nên 2 thằng chúng tôi còn đang rụt rè. Thoạt đầu chúng tôi đoán chắc anh này là dạng cò KS gì ấy? mà thôi thấy anh ấy ăn mặc lịch sự với khuôn mặt tươi cười, tôi đưa cái địa chỉ cho anh ta xem.
Rồi anh ấy ra hiệu chúng tôi hãy đi theo và chỉ có vài phút sau, chúng tôi đứng trước một tòa nhà lớn. Anh ấy chỉ vào cái địa chỉ trên tường rồi chỉ vào cái địa chỉ trên tờ giấy mà tôi đưa anh ấy lúc nãy. Tôi yên tâm nhìn 2 địa chỉ giống nhau và chưa kịp nói câu cám ơn, anh ấy đã nhanh nhẹ bước xa chúng tôi.
Thật tế ra đoạn đường ấy quá ngắn, anh ây có thể chỉ, nhưng không hiểu sao? Anh ấy lại dùng thời gian đẻ hướng dẫn chúng tôi đến tận cửa? Phải nói thời ấy, người dân Ba Lan quá là dễ thương luôn. Điều này tôi có nghe đồn nhiều, nhưng bây giờ chúng tôi mới chứng kiến tận mắt.
Sáng hôm sau, ngày đầu tiên chúng tôi nghỉ đạp, để khám phá thành phố….Khi 2 thằng tôi dạo qua khu công viên của thành phố, thấy trong khu chợ trời có một số người Châu Á đứng bán quần áo. Cứ từng quày hàng, họ có vài cái giường xếp, thế là họ bày đầy quần áo trên ấy, để rao bán. Sau vài vòng đảo qua đảo lại, chúng tôi chắc chắn là mấy anh VC nhà mình đây, nên mới dám bang qua làm quen.
Dù là VC hay VK đi nữa, chúng tôi nhanh chóng trở nên thân mật và mấy anh ấy rủ chúng tôi chiều quay lại, đến giờ dọn hàng, chúng tôi được mời đến nhà các anh ấy chơi.
Anh Toàn, có tác phong như trưởng nhóm đi chợ mua 4 cái vó bò về làm đồ nhậu. Tôi và anh bạn tôi xin phép ra ngoài để lo vụ bia bọt.
Thêm một lần nữa, tôi chứng kiến sự dễ thương của dân Ba Lan, khi tôi trả khá nhiều tiền hơn là mớ bia tụi tôi mua. Anh bán hàng trả lại tờ bạc 500 cho tôi và ra dấu là to lắm, rồi anh ta thọt tay ra mớ tiền tôi xòe ra và chỉ lấy một tờ bạc giá trị nhỏ mà thôi. Đúng là dân quê lâu ngày vao tp. nó khác.
Thế là đêm ấy chúng tôi trao đổi lẫn nhau mọi chuyện trên trời dưới đất. Anh Toàn là được đi du học bên Bulgaria, nhưng vì hoàn cảnh của cuộc sống. Anh ấy đã dời sang Ba Lan cách đây vài năm, khi thấy bến này bán quần áo ngoài chợ trời, vậy mà cũng kiếm được kha khá tiền, để gửi về gia đình.
Còn những người bạn khác của anh Toàn, cũng phải nhờ quen biết và hao tổn tài chánh lắm , họ mới lo chạy chọt qua tới Ba Lan. Một trong những nước Đông Âu cũ, có nền kinh tế khá nhất của khu vục vào thời điểm ấy.
Tôi thấy cuộc sống của họ bấp bênh, không có tương lai, họ chỉ được phép ở tạm trú. Họ chỉ được phép nghĩ cách kiếm tiền từng ngày một, nhưng họ lại sống rất đoàn kết, đùng bọc nhau để sống, hỗ trợ nhau vốn để buôn bán và tìm cách giúp nhau gia hạn tạm trú, khi cần thiết…
Vào thời điểm ấy, hệ thống buôn bán giũa các nước Đông Âu cũ và các nước tư bản chưa được thông thương. Hàng quần áo nhái hay là hàng được may vá tại Việt Nam, bán rất là chạy tại các chợ trời, do người VN thống lĩnh.
Thậm chí quần jean hiệu Levis được mấy bố nhà mình may luôn tại chỗ. Mấy ả Ba Lan thích ăn mặt đẹp, nên họ chuộng loại quần này lắm và bao nhiêu họ cũng chi. Thế là mấy bố thợ may, thấy ẻm nào xinh đẹp là yêu cầu họ phải cởi tút tùn tụt, để lấy số đo cho nó chuẩn.
Về cái nhãn hiệu Levis, thì được làm tại ChoLon gì ấy. Cứ đồng chí nào có phép về VN, chỉ cần vác theo một cuộn tròn to với đường kính gần 20cm, về lại Ba Lan, là cũng đủ cái chi phí cho vé máy bay rồi đấy. Rồi các bộ khuy nút cho cái quần, cũng được nhập vào Ba Lan từ VN.
Những người ở xa quê hương như chúng tôi và nhóm anh Toàn, đều có chung một hoàn cảnh, chúng tôi luôn nhớ về quê nội. Ai ai cũng mơ ước một ngày nào đó kiếm đủ vốn, để quay lại VN sống cùng vợ con và tự tạo dựng nên sự nghiệp. Nhưng giấc mơ ấy mọi người đều biết, mấy ai thực hiện được.
Rịu chè no say chúng tôi ngủ lại nhà anh Toàn. Sáng hôm sau khi dọn hàng xong, anh Toàn mới chở chúng tôi về lại nhà nghỉ để lấy đồ. Tôi nghiệp cho nhân viên tại nhà nghỉ, họ thấy chúng tôi về lại, họ mừng lắm vì cả đêm qua, họ lo lắng không biết chúng tôi ở đâu? Sao không về?
Chúng tôi dọn đô về nhà anh Toàn ở lại chơi thêm một ngày nữa. Mấy khi anh em xa lạ trên đường lại có dịp trò chuyện vui vẻ như đêm hôm qua?
 

xich lo

Phượt quái

Mấy bữa nay tôi không thể tài nào tìm ra được quyển hồi ký về chuyến đi ngoạn mục củ tôi và anh bạn, 20 năm trước đây. Cuốn hồi ký ấy chỉ đơn giản ghi chép lại ngày tháng và những địa danh mà chúng tôi đạp qua thôi. Còn những ký ức đẹp, tôi luôn ghi nhớ trong đầu. Tuy nhiên sau nhiều năm không bàn bạc tới, một phần câu chuyện, cũng đã đi vào quên lãng.
Sau 2 ngày nghĩ dưỡng tại Wrocslaw, chúng tôi chia tay với những người bạn mới quen và tiếp tục đạp túc tắc hướng tới Tiệp Khắc. Cung đường này cũng lắm đồi núi, nhưng sau 2 ngày nghĩ dưỡng, đã cho chúng tôi sức khỏe mới, để vượt qua một cách dễ dàng.
Tôi còn nhớ, khi qua tới Tiệp Khắc, người dân địa phương hướng dẫn chúng tôi cứ yên tâm hứng nước khe từ vách núi dọc ven đường mà uống. Ngay từ ngụm nước đầu tiên, chúng tôi vẫn nhớ mãi, sao chỉ là nước lã, mà lại ngon đến thế?


Gần ranh giới là một ngôi làng nhỏ với thẳng cảnh thơ mộng. Bên cạnh thiên đường ấy lại có một cái nhà hàng ven bờ hồ nhỏ nhỏ. Lần đầu tiên của cuộc hành trình, chúng tôi quyết định dừng lại nhà hàng này dùng trưa và không cần đạp đi đâu nữa.
Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên được ăn ragout với bánh mì hấp, thấy cũng là lạ, nhưng cũng còn ngon hơn ổ bánh mì nướng của Ba Lan đôi lần (ổ bánh mì dai cứng, giống thời kỳ bao cấp ở VN, phải đứng xếp hàng mới có ấy). Đã lỡ vào quán ăn rồi thì sau bữa ăn cũng nên thưởng thức ly cà phê! ối giời ơi là tệ, không có một câu gì để mà tả được.
Sau bữa ăn, mới đến phần thưởng thức bia. Ôi mẹ bà ơi, sao lại ngon tuyệt với đến thế? Cả 2 thằng chúng tôi không phải là bợm bia, mà cũng phải gật gù khen lấy khen để. Rồi mỗi thằng phải quất thêm ly nữa mới hả dạ.


Lúc vượt qua ranh giới sáng nay, chúng tôi có gặp một nhóm bọn nhóc dân Ba Lan. Chúng nó cũng đạp qua ranh giới chơi trong dịp cuối tuần. Thấy chúng cấm lều bên bờ hồ. Chúng tôi cũng bang dzô hòa đồng cho nó vui.
Chỉ mới thoát khỏi thiên đường chưa tới 5 năm, mà nhóm trẻ này có thể trò chuyện tiếng anh với chúng tôi lưu loát như chim sẻ hót, không còn một ranh giới nào ngăn cản sự vui nhọn của chúng tôi nữa.
À thì ra các cậu bé này đã mê phải những giọt nước quá ngon của xứ bạn. Nên chúng lâu lâu để dành ít tiền, đạp qua đây uống ít bia vào dịp cuối tuần, rồi về. Thì ra cái bãi cỏ này, là nơi tá túc quen thuộc của bọn chúng.


Thấy chúng nó cũng dễ thương, nhưng tiền bạc không mấy rủng rỉnh (thấy kiểu cầm chai bia vân vê trên hai bàn tay cả tiếng đồng hồ, là bói ra được ngay). 2 thằng tư bản giẫy đành đạch tôi bèn bao chúng một chầu xúc xích cho buổi lửa trại đêm nay. Mớ xúc xích tươi mà chúng tôi sưu tầm từ bên Ba Lan, được mang ra chén sạch.
 

xich lo

Phượt quái

Từ khu ranh giới Ba Lan và Tiệp Khắc, chúng tôi đạp tiếp một đoạn gần tới Praha và đoạn cuối, chúng tôi đi xe lửa vào khu trung tâm cho tiện. Ở thời điểm đó, xe lửa của Tiệp Khắc cũng hiện đại lắm, trên toa có chỗ đế xe đạp hẳn hoi.
Theo tôi thấy, người dân Tiệp họ rất lịch sự, hơi khép kín, không có cởi mở như dân Ba Lan. Chúng tôi không có khả năng làm quen với ai cả.


Chúng tôi ở lại cái thủ đô rộng lớn này một ngày, để chiêm ngưỡng những cái kiến trúc đẹp cổ kính. Trong sự suy nghĩ của tôi, thành phố bên dòng sông Vltava thơ mộng, đẹp chẳng thua kém gì thành phố Paris.
Chúng tôi cũng ghé lại một vài quán bia của thành phố để thưởng thức. Nhưng vẫn không nơi nào để lại cho tôi một hương vị ngon kỳ lạ, như ly bia tươi ngay vùng biên giới, tại làng Pastiny.
Tiếp tục cuộc hành trình, chúng tôi đạp tiếp qua Brastislava, rồi tiến thẳng đến Budapest.
 
Chưa có bình luận nào, bạn hãy là người đầu tiên bình luận cho bài viết này.
Bạn cần Đăng nhập để bình luận bài viết
ĐĂNG KÝ THIẾT KẾ

CHAT VỚI

X HOME - THINKDIFFERENTLY * NGÔI NHÀ ĐẶC BIỆT - SUY NGHĨ KHÁC BIỆT chuyên thiết kế, thi công xây dựng, nội thất, sơn bả thạch cao, mỹ thuật, sân vườn tiểu cảnh, cây cảnh, cây công trình. Hotline: 0965.163.169 - 0975.163.169 - 0949.163.169 - 0902.112.114 - 0915.511.577